| Nhiếp ảnh đường xa nơi thể hiện niềm đam mê nhiếp ảnh... |

18-05-2011, 08:42 PM
|
 |
Senior Member
Xe đã zin trở lại
|
|
Tham gia ngày: Dec 2007
Đến từ: somewhere on Earth
Bài gởi: 2.825
Thanks: 12.375
Thanked 21.495 Times in 2.010 Posts
|
|
Thái độ thằng chụp moi tiền
Cái này đéo ai dạy ai được. Tốt nhất là tự rút kinh nghiệm, nhìn xung quanh những ông nhiếp ảnh gia khác, nhất là khi đi ăn cưới trên tinh thần "cơm bình dân cao cấp". Thấy người ta có gì hay thì mình học, thấy cái gì không hay thì ta nên tránh.
Bán hàng:
- Alo, cho gặp anh ABC cái.
- Ờ, bố đây.
- Anh chụp ảnh cưới đúng không ạ ? Em sắp cưới nên cần hình cưới.
- A, dạ vâng, em là ABC đây ạ. Chúc mừng ông anh sắp lên xe hoa
............. bla....blah ..........blah .........
Nhiều thằng cứ tưởng ảnh mình xuất sắc thì sẽ đông khách, mình cũng đã từng thuộc dạng đấy. Thực tế, khách đéo phân biệt được 1 bức ảnh đẹp với 1 bức ảnh xuất sắc. Chúng nó chỉ có thể phân biệt được giữa ảnh tốt và ảnh không tốt. Phần lớn mọi trường hợp, nhìn vấn đề sâu xa thì sẽ thấy 1 điều: Con cô dâu nó không mua ảnh của mình mà nó mua con người của mình. Các cụ chụp chuyên nghiệp có công nhận điều đó không ?
JD nhận thấy con cô dâu lựa chọn theo tiêu chí sau:
1. Con người anh nhiếp ảnh
2. Giá tiền
...
3. Sau đó mới đến chất lượng hình ảnh
Do đó, lúc đi gặp khách thương thảo thì các bố ăn mặc bảnh bao 1 tí, đừng có chơi áo 3 lỗ, quần đùi rách, chân đi tổ ong nghìn lỗ. Thái độ chuyên nghiệp và tinh thần lịch sự phải xuyên suốt. Đừng có khiêm tốn giả tạo, "ôi, trình em gà con, em trình còi lắm, lùn lắm." Nói thế đéo thuê nữa ? Có thành tích gì, bằng cấp gì, giải thưởng gì, chụp những ai nổi tiếng, chụp cho những công ty người mẫu nào, lôi hết ra nhưng đừng có bốc phét. Đoạn này thì phải khoe khéo thôi, đừng nổ. Hồi bé JD hay đi theo mấy anh chị họ tìm thợ cưới, thấy nhiều ông nổ to như con bò, ngu vãi đái. Nổ to quá xong đến lúc đi về, thằng chú rể với con cô dâu nó bảo nhau : "đời làm thằng cu-li chụp ảnh chứ có cái chó gì mà cứ như ông thánh." Nhục chưa ?
Cái này thuộc về kĩ năng ngoại giao và khả năng bán hàng, không liên quan gì đến chụp ảnh. Làm thế nào để người ta thấy thoải mái với mình trước đã, thấy dễ chịu rồi sau đó mọi việc mới tiến triển được.
Trước khi chụp thì phải nắm chính xác lịch trình và kịch bản để chụp được hết những khoảnh khắc quan trọng. Thống nhất hết sức cụ thể với nhau (giấy trắng mực đen) về tiền nong, số lượng ảnh, thời gian, vân vân ... để tránh gây hiểu nhầm và tranh cãi sau này.
Trong lúc chụp, phải xác định rằng: mình như người nhà của cô dâu chú rể. Hết sức lịch sự với các quan khách vì chắc chắn người nhà cô dâu chú rể sẽ nhìn mình. JD thấy nhiều ông rất vô văn hóa, đẩy khách để lấy chỗ chụp, đứng lên ghế của khách, không 1 lời xin lỗi. Hạ đẳng vãi đái. Kể cả lúc mệt mỏi thì ta phải luôn vui vẻ với nụ cười thường trực trên môi (mặc dù sẽ có thằng tưởng mình bị điên). Các bác tin hay không thì tùy, nhưng thái độ của mình sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến thái độ của người được chụp, kể cả đó là khách đám cưới, cô dâu chú rể hay khách chân dung, người mẫu. Tạo cho họ có một cảm giác vui vẻ thoải mái, chắc chắn bức ảnh chụp xong sẽ thành công hơn vì ai trong ảnh cũng vui vẻ và họ sẽ nhớ đến mình.
Sau khi chụp, thông thường mọi việc sẽ tốt đẹp nhưng chắc chắn không ông nào thoát được bọn khách mất dạy, quỵt tiền, đòi hỏi những thứ vô lý không có trong hợp đồng hoặc đòi giảm giá, dạy đời, nói chung là vân vân. Cách giải quyết mỗi tình huống đều khác nhau, tùy vào sự việc và tùy vào đối tượng. Các bác phải nắm vững 1 điều, ghi lòng tạc dạ, "giải quyết sao cho êm đẹp và vui vẻ." JD cũng vì nóng nảy và tự cao nên đã vài lần chửi khách không còn mặt mũi (đương nhiên là do chúng nó chơi đểu). Bây giờ nghĩ lại thì rất ân hận vì 1 khách có thể giới thiệu cho chúng ta nhiều khách nữa. Tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa. Đã xác định chụp ra xèng thì phải nhún nhường mới ra xèng được. Tuy nhiên, nói đi thì cũng nói lại, có những khách đéo thể thương được, không chấp nhận được thì cứ chửi chết mẹ nó đi. Triết gia đã dạy: "đừng đốt đi cây cầu nào." Nhưng thực tế JD thấy, trên đời này vô số các cây cầu, giữ được cái nào thì giữ, mất dạy quá thì chặt rồi đốt mẹ nó đi, tung tăng trên cây cầu khác.
__________________
To view links or images in signatures your post count must be 0 or greater. You currently have 0 posts. Nắng có vàng bằng răng em không
|
|
The Following 3 Users Say Thank You to 1stLady For This Useful Post:
|
|

18-05-2011, 08:43 PM
|
 |
Senior Member
Xe đã zin trở lại
|
|
Tham gia ngày: Dec 2007
Đến từ: somewhere on Earth
Bài gởi: 2.825
Thanks: 12.375
Thanked 21.495 Times in 2.010 Posts
|
|
Ngoài lề tí, đến đoạn này mới nhớ ra: kẻ thù lớn nhất của JD là bọn chó quay phim. Đm, các ông chơi đèn hot light, mình vừa đo sáng xong, chuẩn bị bấm thì các ông rọi mẹ nó đèn vào khách, cháy hết cả váy cô dâu. Mình nói khéo thì nhiều khi các ông đéo hiểu, chửi thẳng vào mặt thì mất hết cả tình anh em đồng nghiệp. Ông quay phim nào đọc được đoạn này thì chú ý nhé, thông cảm cho bọn chụp ảnh cái.
Khắc phục: cực chẳng đã thì phải chụp lại, nhớ là luôn chụp raw nhé, để còn cứu được cái áo cưới trắng tinh đã bị đèn hot light của thằng chó quay phim xóa hình.
__________________
To view links or images in signatures your post count must be 0 or greater. You currently have 0 posts. Nắng có vàng bằng răng em không
|

18-05-2011, 08:44 PM
|
 |
Senior Member
Xe đã zin trở lại
|
|
Tham gia ngày: Dec 2007
Đến từ: somewhere on Earth
Bài gởi: 2.825
Thanks: 12.375
Thanked 21.495 Times in 2.010 Posts
|
|
....con flash đầu tiên mình dùng là 430EX MKI, mặc dù thời gian không lâu, chỉ hơn 2 tháng nhưng mình rất hài lòng. Đối với việc chọn lựa đèn flash, JD đặt ra 3 tiêu chí:
1. Có khả năng TTL: quan trọng khi cắm trên máy ảnh, đèn tự đo sáng để cho ra cường độ ánh sáng chuẩn. Phù hợp cho việc chụp phóng sự, nhất là khi khoảng cách từ máy đến chủ thể thướng xuyên thay đổi.
2. Chỉnh được Manual: quan trọng khi chơi strobist, đánh đèn off-camera. Thậm chí quan trọng cả khi chụp đám cưới. Ví dụ cụ thể nhất khi chúng ta chụp từng gia đình vào đứng với cô dâu chú rể. Em để sang chế độ M rồi chụp thử 2 phát đầu để thiết lập đúng cường độ ánh sáng, sau đó từng người vào cùng cô dâu chú rể thì ta cứ chụp chế độ M trên flash, ánh sáng sẽ hoàn toàn ổn đinh. Những tình huống như vậy thì nhiều khi dùng TTL lại không ổn định do quần áo mỗi người mặc khác nhau khiến cho TTL có thể bị nhầm. Cái này thì MK II hơn MI ở chỗ có thể chỉnh theo từng 1/3 nấc.
3. Cường độ sáng tối đa: càng mạnh càng tốt nhưng các speedlight thì cường độ gần như nhau hết, trừ khi bác chơi quantum $800usd.
Theo những tiêu chí đó, em sẽ chọn 430EX MKI, tiền còn lại làm việc khác.
Trả lời chung về vấn đề Flash: các bác cứ theo 3 tiêu chí mà JD đã nêu ra ở phía trên mà chọn lựa. Flash độc đáo ở chỗ: flash nào cũng cho ra được ánh sáng, đừng nghĩ rằng phải mua flash xịn thì ảnh mới đẹp. Ánh sáng là ánh sáng, người điều khiển ánh sáng là chính chúng ta, chấm hết. JD chưa dùng Younou 465 bao giờ vì hồi JD bắt đầu dùng flash thì chưa có Youngnou flash. Tuy nhiên, nếu phải mua lại thì có lẽ JD sẽ mua YN 465 với đầy đủ mọi tính năng mà chúng ta cần trong khi giá thành thì quá thấp $85. Với nhu cầu của chính JD thì JD hoàn toàn không thấy được tính hiệu quả của những flash khủng như Sb900 hay 580EX, đặc biệt khi có quá nhiều flash giá thành thấp hơn nhiều và hoàn toàn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
__________________
To view links or images in signatures your post count must be 0 or greater. You currently have 0 posts. Nắng có vàng bằng răng em không
|
|
The Following User Says Thank You to 1stLady For This Useful Post:
|
|

18-05-2011, 08:48 PM
|
 |
Senior Member
Xe đã zin trở lại
|
|
Tham gia ngày: Dec 2007
Đến từ: somewhere on Earth
Bài gởi: 2.825
Thanks: 12.375
Thanked 21.495 Times in 2.010 Posts
|
|
Chưa bao giờ, 1 hãng thứ 3 lại cho ra 1 sản phẩm tương đồng nhưng giá cao hơn sản phẩm của chính hãng. Nếu chúng ta nhìn vào các ống kính như Sigma 24-70mm f2.8 hay Tamron/Sigma 70-200mm f2.8 thì những sản phẩm này luôn rẻ hơn 1 nửa so với hàng của Canon và Nikon. Sigma rõ ràng muốn tạo 1 cú đột phá khi cho ra đời sản phẩm 50mm f1.4. Tiêu cự 50mm là tiêu cự dễ sản xuất nhất, có lẽ đó là lý do tại sao Sigma lại chọn tiêu cự này để ra đòn bom tấn.
Mỗi khi Sigma, Tamron, Tokina hay 1 hãng thứ 3 nào đó cho ra đời 1 sản phẩm thì người tiêu dùng cũng chi nghe loáng thoáng qua và chưa bao giờ có 1 sản phẩm nào lại gây tiếng vang như Sigma 50mm f1.4. Cuối năm 2008, mọi chỗ mọi nơi liên quan đến nhiếp ảnh từ cửa hàng cho đến các websites, thậm chí cả đài phát thanh về công nghệ đều nhắc đến ống kính mới ra đời này. Cũng không có gì là ngạc nhiên bởi vì chưa có 1 ống kính for nào lại được đánh giá cao hơn hẳn hàng chính hãng. Và sự thật đã được khẳng định, sau 2 năm xuất hiện trên thị trường, Sigma 50mm f1.4 thực sự đã chứng minh được rằng Sigma đã có thể cho ra được sản phẩm tốt hơn Nikon và Canon. (JD nghĩ, thực ra Ni-Ca nó muốn tiết kiệm giá thành thôi, chứ nếu Ni-Ca mà dồn công lực làm 1 em 50mm f1.4 thật hoành tráng thì Sigma cũng mất điện, có điều lúc đó giá thành của Ni-Ca 50mm f1.4 cũng phải $600 hay $700 hoặc hơn nữa, lúc đấy tất cả lại chạy đi mua 50mm f1.8 cho rẻ, hố hố).
Trong 2 năm qua, có lẽ nằm trên D700 của JD nhiều nhất chính là Sigma 50mm f1.4 vì sự đa năng của nó. Chắc chắn Sigma đã nghiên cứu rất kĩ sản phẩm của 2 hãng Ni-Ca và khắc phục những nhược điểm của Ni-Ca, cụ thể nhất là tối góc khi mởi khâu f1.4. Tốc độ focus của Sigma giờ này vẫn là nhanh nhất, nhanh hơn hẳn Nikon f1.4 AF-S nhưng không êm bằng. JD rất tin tưởng lens này và thậm chí dùng nhiều hơn cả Nikon 85mm f1.4 vì độ an toàn của nó. 85mm f1.4 bokeh kinh điển hơn nhưng DOF quá mỏng, chỉ 1 chút xíu thôi là out nét. Sigma 50mm bokeh cũng tuyệt, mặc dù không bằng Nikon 85mm f1.4 nhưng dof dày hơn 1 chút xíu và quan trọng hơn, đó là tiêu cự ngắn hơn, khả năng out nét sẽ thấp hơn.
So với Ni-Ca thì quả thực Sigma nặng và to hơn hẳn, hình thức trông cũng xấu xí hơn. Như đã nói từ trước, nếu mua 50mm f1.4 cho Nikon thì chúng ta nên tập trung vào Nikon AF-S hoặc Sigma thôi, bỏ qua AF-D hoặc non-D vì chúng chỉ có 7 lá khẩu, không có manual overide. Cần gọn nhẹ thì Nikon AF-S, cần chụp ở 1.4 liên tục thì chọn Sigma. 2 lens nét như nhau, AF-S bị tối góc, Sigma có bokeh đẹp hơn 1 chút xíu ở f1.4. JD vẫn thích Nikon AF-S hơn vì nhu cầu đi lại quá nhiều, gọn nhẹ phải ưu tiên số 1.
1 số bức ảnh JD chụp với Sigma 50mm f1.4 trong 2 năm qua:
__________________
To view links or images in signatures your post count must be 0 or greater. You currently have 0 posts. Nắng có vàng bằng răng em không
|
|
The Following 2 Users Say Thank You to 1stLady For This Useful Post:
|
|

18-05-2011, 08:48 PM
|
 |
Senior Member
Xe đã zin trở lại
|
|
Tham gia ngày: Dec 2007
Đến từ: somewhere on Earth
Bài gởi: 2.825
Thanks: 12.375
Thanked 21.495 Times in 2.010 Posts
|
|
__________________
To view links or images in signatures your post count must be 0 or greater. You currently have 0 posts. Nắng có vàng bằng răng em không
|
|
The Following User Says Thank You to 1stLady For This Useful Post:
|
|

18-05-2011, 08:49 PM
|
 |
Senior Member
Xe đã zin trở lại
|
|
Tham gia ngày: Dec 2007
Đến từ: somewhere on Earth
Bài gởi: 2.825
Thanks: 12.375
Thanked 21.495 Times in 2.010 Posts
|
|
Hôm nay JD muốn chia sẻ với các bác 1 số nhiếp ảnh gia JD quen và không quen cũng như cách sử dụng và lựa chọn thiết bị của họ. Mục đích để cho những ai còn lăn tăn về thiết bị vượt qua được cơn bĩ cực. Chụp ảnh nó không chỉ là cái máy ảnh và ống kính, lại "biết rồi khổ lắm nói mãi" ... nhưng vẫn cứ phải nói. Nói thật, JD cũng thích D3s, cũng thích 1D IV, cũng thích L, cũng thích N như ai nhưng thấy chúng cũng không cần thiết cho chơi hay làm. Sau 2 năm dùng Nikon, JD mới có cái lens viền vàng đầu tiên là 17-35mm f2.8 vì nhu cầu. Tất nhiên nếu chụp thể thao tốc độ cao thì phải có máy ảnh cấu hình tốt, các ống siêu tele. Nhưng còn lại, các bác đừng có nghe cái luận điệu: "Canon phải L, Nikon phải viền vàng, đã full-frame là phải L phải N." Ngu !
Bạn gái này tên là Sunni, không phải là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp nhưng rất mê chụp thời trang quần áo sản phẩm. Dùng duy nhất body D40 + lens kit + tripod nhưng tác phẩm cực kỳ dễ chịu và đáng yêu, đúng chất ảnh do con gái chụp. Bạn này còn thừa nhận D40 là quá thừa cho nhu cầu của bạn.
http://www.thecupcakegoddess.com/the...tographer.html
Nhiếp ảnh gia thời trang khá nổi tiếng Jason Christopher sử dụng lens Canon 85mm f1.8 là chính, khi nào cần chụp beauty thì rút ra con 100mm f2.8 Macro. Chả con nào là L cả. Ảnh thì tuyệt vời luôn.
http://jasonchristopher.com/blog/201...n-photography/
Nữ Nhiếp ảnh gia Mellisa Rodwell vẫn dùng Nikon D2x + AIS 24mm f.8 + 85mm f1.4 bao nhiêu năm nay. Ánh sáng rất đơn giản, thông thường chỉ 2 đèn là cùng nhưng sản phẩm sau cùng thì rất ấn tượng:
http://www.fashionphotographyblog.com/
Nhiếp ảnh gia thương mại Michael Indresano là 1 trong số rất ít các high-end photographers thành công tại Boston, MA. JD có may mắn được làm cho Mike khá nhiều. Trình độ ánh sáng của ông này phải nói là đụng nóc nhà rồi. Hơn 2 chục năm qua, ông này vẫn dùng duy nhất bộ Hassy, JD nhớ không nhầm là 500CM, giá rẻ bằng con D40 bây giờ + ống CZ 80mm f2.8 và kiếm hàng triệu đô la mỗi năm.
http://www.indresano.com/
1 cô bạn học với JD tên là Paris Visone, dùng duy nhất canon rebel đời đầu (hình như gọi là canon 300D) suốt 6,7 năm nay, duy nhất 1 ống góc rộng chụp phóng sự. Xem ảnh của cô này xem đi xem lại không bao giờ nhàm chán. Mỹ khác với châu Á ỡ chỗ số lượng người trong gia đình. Ở VN mình thì tam đại đồng đường, có khi tứ đại, ngũ đại đồng đường cũng có, nhà nào cũng ít nhất 4 người ở, có khi hơn 10 người. Ở Mỹ thì nhiều cũng chỉ loanh quanh 4 người, bố mẹ và 2 đứa con nhỏ. Con lớn rồi thì cũng chỉ còn mỗi 2 ông bà già ở với nhau. Riêng nhà của Paris thì đi ngược lại với sự bình thường của xã hội. Cảm giác như lúc nào nhà này cũng phải có ít nhất 30 hay 40 người ở với nhau (toàn là họ hàng ruột thịt đấy nhá). Những bộ ảnh cho thấy gia đình này tuy đông nhưng cực kỳ gắn bó, yêu thương và tương trợ lẫn nhau.
http://www.parisvisone.com/index/portfolio.html
Ted Dillard: ông này thì cực đoan với thiết bị đến mức quái đản. Không hề có trong tay 1 máy hay 1 lens nào cho việc kiếm tiền, có show thì lại đi mượn máy hay mượn lens. Đặc thù ông này rất nhiều đệ tử và hữu hảo nên chỉ 1 cần cú điện thoại thì thiết bị nào cũng có mà dùng chùa. Ngoài ra, ông này có dùng D5000 + 50mm f1.4D để sáng tác nghệ thuật cho triễn lãm. Trong mắt JD thì đây mới là nhiếp ảnh gia tài năng nhất, chỉ vì quá nghệ sĩ và bố đời nên không trở thành nhiếp ảnh gia triệu phú được nhưng trình độ và kiến thức về nhiếp ảnh thì khó có ai bằng, bộ sách Raw Pipeline của ông này được bày bán khá rộng rãi. Ted hay chụp nội thất, set up cả 1 căn phòng để chụp quảng cáo và chụp các sản phẩm khác như trang sức, công nghiệp, vân vân.
Portfolio của ông này cũng hơi quái đản: http://www.teddillard.com/
Tamron 17-50mm f2.8
D80 + Tamron 17-50mm f2.8:
__________________
To view links or images in signatures your post count must be 0 or greater. You currently have 0 posts. Nắng có vàng bằng răng em không
|
|
The Following User Says Thank You to 1stLady For This Useful Post:
|
|

18-05-2011, 08:51 PM
|
 |
Senior Member
Xe đã zin trở lại
|
|
Tham gia ngày: Dec 2007
Đến từ: somewhere on Earth
Bài gởi: 2.825
Thanks: 12.375
Thanked 21.495 Times in 2.010 Posts
|
|
Thực ra cũng không có gì là khó cả, chỉ là quyết tâm của bác cao đến đâu thôi. Ai cũng biết 1 điều: "nói thì dễ, làm mới khó." Nhưng "khó" không có nghĩa là không làm được. Chúng ta cứ soi gương tự nhìn lại mình xem, mình cũng có 2 tay 2 chân, 2 mắt 2 tai như những nhiếp ảnh gia đó, đâu có lý do gì mà họ làm được mà mình không làm được. Con người chỉ hơn kém nhau ở 2 chữ: quyết tâm. Michael Indresano ( http://www.indresano.com/) nói với JD rằng (em dịch tiếng việt luôn nhé): hồi tôi ở tuổi cậu, lúc đó tôi đang làm nhân viên chở bánh Pizza. Một hôm, tôi nhìn thấy bức ảnh ông anh tôi chụp 1 vận động viên nhảy cao, anh tôi chụp từ dưới lên trên khi vận động viên nhảy qua, trông giống như anh ta đang bay, từ khi tôi nhìn vào bức ảnh đó, tâm hồn tôi đã đi theo nhiếp ảnh. Tôi cũng học về tốc độ, khẩu độ, ISO, ánh sáng và dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu và thực hành trong khi vẫn đi làm bánh ..."
Các bác thấy không ? Các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp khi bắt đầu vào nghề cũng y hệt như chúng ta thôi, đâu có gì khác đâu, chỉ là có ý chí hay không thôi. Nói vấn đề này ở đây thì cũng không tiện vì đa số chỉ chụp cho vui, cho gia đình thôi, nhưng khi bác Cao Trung đề cập đến việc muốn đạt đến "chân trời" thì em muốn bàn 1 chút về việc "để tiến bộ trong nhiếp ảnh."
Bây giờ thời đại kĩ thuật số, chả có lý do gì chúng ta lại chụp ít và chụp tiết kiệm. Phải thử nghiệm, thử nghiệm và thử nghiệm. Muốn tiến bộ thì phải làm đúng cách. Điều kiện cần là chăm chỉ và điều kiện đủ là nghiêm túc. Cứ lười biếng, không chịu nghiên cứu tìm tòi thì làm sao mà tiến được ?!?!?! Thiếu nghiêm túc, trước khi chụp không chuẩn bị, lúc chụp thì đùa cợt, tán tỉnh mẫu, chụp xong cũng chả mầy mò làm PS cho tử tế thì tiến đi đâu ?
Nếu đã quyết tâm thì không cần phải đi theo nhóm hay đi theo hội. Đi 1 mình, mang theo 1 mẫu, mẫu xấu cũng được, hoàn toàn tập trung, tập chụp sao cho đúng nét, đúng sáng, chụp từ từ thôi, bắt đầu chơi đèn thì làm đi làm lại, set up đi set up lại sao cho chuẩn, về nhà xem từng bức ảnh rồi tự rút ra kinh nghiệm. JD bảo đảm các bác sẽ tiến bộ hơn là đi theo nhóm rồi bấm ầm ầm. Nếu có hài lòng cũng chẳng cần post lên mạng làm gì, nhiều thằng thối mồm có biết chó gì đâu mà bình ảnh, nghe chúng nó nói còn rối thêm. Vẫn tiếp tục xem ảnh trên mạng, ko cần xem ảnh của các super Pro đâu. Xem thật nhiều cũng là cách tự hoàn thiện mình.
Hồi JD mới chơi DSLR cũng loạn xạ cả lên, lúc đấy chỉ ước có 1 sư phụ để đi theo học hỏi mà đào không ra. Phải cần cứu sư phụ Google, thuộc cách sử dụng khẩu, tốc, ISO. Nắm được rồi thì tưởng mình siêu lắm. Biết thêm tí nữa thì thấy mình còi, tiến thêm tí nữa thì thấy mình còi hơn, nhưng ngoảnh lại thì thấy cũng bỏ xa được khối thằng. Nói vậy nghe thì tinh tướng nhưng nếu bác Cao Trung hay bác nào đó mà thực sự muốn lên level thì chỉ có thái độ nghiêm túc + sự chăm chỉ mới giúp mình thôi.
Về thiết bị thì mình thẩm du cũng không phải là ít, cũng vì sự ngu dốt và thiếu nghiêm túc nên mới đi thẩm du, rồi đú bẩn sắm D700 cho nó full-frame. Thậm chí, JD cũng đã order D3s, may mà kịp cancel vì nghĩ lại về nhu cầu của mình. Sau hơn 2 năm thẩm du thì JD chỉ chốt lại 1 câu : "tốn tiền và phí thời gian." Chả giải quyết cái mẹ gì. Nhiều ông cứ nhan nhản, chơi thiết bị cũng là cái sướng, đúng thế, nó là cái sướng nếu các ông không cần chụp ảnh.
Tóm lại, phần đông chúng ta bị tư tưởng phụ thuộc vào thiết bị ăn sâu vào nhận thức quá. Trong nhiếp ảnh thì quyết tâm + chăm chỉ là chìa khóa, cũng như mọi ngành nghề khác thôi, mà các bác đã xem cái video thằng bé cụt cả 2 tay biểu diễn đàn piano chưa ??? Mình 2 tay 2 chân đủ cả mà không chụp ra được bức ảnh ra hồn là sao ?!??!? Xét cho cùng, chụp ảnh cũng không khó như nhiều ngành nghề khác đâu.
__________________
To view links or images in signatures your post count must be 0 or greater. You currently have 0 posts. Nắng có vàng bằng răng em không
|
|
The Following 2 Users Say Thank You to 1stLady For This Useful Post:
|
|
|
Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
|
|
|
| Ðiều Chỉnh |
|
|
| Xếp Bài |
Chế độ pha trộn
|
Quuyền Hạn Của Bạn
|
Bạnkhông thể tạo chủ đề
Bạn không thể gửi Trả lời
Bạn không thể gửi Đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của bạn
HTML đang Tắt
|
|
|
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 08:00 PM.
|